<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" version="2.0"><channel><atom:link rel="hub" href="http://tumblr.superfeedr.com/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"/><description>cần quá nhiều dũng cảm và nhận thức để sống một cuộc sống thực sự trong cuộc đời này</description><title>♪ odi et amo ®</title><generator>Tumblr (3.0; @292bme)</generator><link>http://tieudu.com/</link><item><title>by Nam ^^</title><description>&lt;img src="http://28.media.tumblr.com/tumblr_lzo9yaqaFE1qayopho1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;by Nam ^^&lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/17925595548</link><guid>http://tieudu.com/post/17925595548</guid><pubDate>Mon, 20 Feb 2012 10:34:58 +0700</pubDate></item><item><title>Bắt đầu đếm ngược được chưa? 

Quay qua quay lại chỉ còn hơn 1 tháng nữa thôi.. cuộc sống của mình...</title><description>&lt;p&gt;Bắt đầu đếm ngược được chưa? &lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Quay qua quay lại chỉ còn hơn 1 tháng nữa thôi.. cuộc sống của mình sẽ hoàn toàn thay đổi. Những ngày này bận ơi là bận, làm về là chạy đi mua này kia lắp hết cái chỗ trống trong checklist… Hai đứa bảo nhau, ôi, cưới xin mệt quá. Anh bảo là, chả biết cưới cô vợ này thế nào,nhưng tốn kém quá =)) chỉ biết phá lên cười..&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Giữa những lúc ngược xuôi, đôi khi buồn vơ vẩn. Buồn vì những lúc đấy, quanh quẩn mình cũng chỉ có một mình. Nhiều lúc cũng AQ, thôi kệ, cố gắng lên, sau này có thể tự hào là mình đã lo toan mọi thứ cho đám cưới một mình, mình giỏi. Nhưng nghĩ, cũng chả để làm gì! Mệt thì vẫn mệt, ấm ức thì vẫn ấm ức, nhưng nói ra thì lại chả nói được và cũng biết nói gì.. Đám cưới của mình cơ mà.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Ừ.. càng gần đám cưới lại càng mệt. Nhiều đêm cứ ngồi xem phim đến tận gần sáng, cứ bó gối ngồi xem một mình trong không gian lặng lẽ ủ đầy tiếng Nam mô… từ phòng thờ. Ba đã yên ngủ rồi. Thi thoảng mọi người vẫn nhắc, lại muốn khóc. Đợt này Nội yếu quá, nhà đủ chuyện lùm xùm, bà lại nói “phải chi …” Xong G bảo, thôi, Người đã mất rồi! Ừ.. Người đã mất rồi. Cuộc sống lại trở về quỹ đạo cũ, lặng lẽ hơn, trống trải hơn nhưng vẫn cứ phải sống chứ biết làm thế nào được. Không thể mãi nhìn về quá khứ và nói Giá như được… :)&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Ừm, không thể nhìn mãi về quá khứ… Nhưng đôi khi mình nghĩ, có khi nào, một lần nào đó người ta tự bảo, giá như…? nói như mẹ, là có duyên mà không có nợ đó thôi. Mình cũng chẳng biết thế nào là duyên, thế nào là nợ cả. Chỉ đôi lúc nghĩ lại cảm thấy xót xa không biết vì lẽ gì. Có một lần, người nhắn cho ta, when time passed pass, look back, I know I used to love her that much..! Nhận tin, mình chỉ im lặng, và rồi tiếp tục im lặng trước một cuộc gọi của lần sau. Cũng đôi khi những tin nhắn qua lại vơ vẩn, mình cũng chẳng biết mình nghĩ gì. Buồn không phải buồn, nhưng tin vào những lời đó hình như cũng không phải. Như một con chim sợ cành cong, lòng tin mất đi vĩnh viễn chẳng chịu quay về. Mình nghe, cũng chỉ để biết, để biết và cũng chỉ để biết thôi… Ở một nơi nào đó trong tim mình, mình vẫn tin là mình đã từng hiểu và hiểu một ai đó tận lòng. Vậy thôi. Khi những đau đớn qua đi, vẫn còn giữ lại trong lòng một niềm thương, vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về những năm tháng tươi đẹp nhất, thế là quá đủ với mình.&lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/17191700090</link><guid>http://tieudu.com/post/17191700090</guid><pubDate>Tue, 07 Feb 2012 10:20:47 +0700</pubDate></item><item><title>Tết is really coming?
Cảm giác là chả có cảm giác gì. Tết năm nay thiếu hẳn không khí nhộn nhịp và...</title><description>&lt;p&gt;Tết is really coming?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Cảm giác là chả có cảm giác gì. Tết năm nay thiếu hẳn không khí nhộn nhịp và háo hức chờ đón tết. Mọi thứ đều đắt đỏ, công việc chuẩn bị gấp rút và mệt mỏi. Cuối tuần nào mình cũng ngập trong các thể loại việc nhà. Thành ra nghĩ về tết mà cũng chả vui vẻ gì cho lắm. Nhưng thôi, an ủi là được nghỉ 9 ngày. đúng hơn là 8.5.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hôm qua, lâu lắm rồi mình mới đi chơi với phòng. Nghĩa là hết mình đến tăng 2. Cảm giác thì có vẻ sung nhưng mình thì thấy không vui lắm. Mình cứ nhớ đến Ba, mọi thứ cứ như là một giấc mộng, cứ ngỡ là mình mở mắt ra, chạy về nhà thì Ba sẽ ở đó, Ba đang ngủ hoặc vẫn thức chờ mình. Nhưng không..!&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;NHiều hôm chạy tới chạy lui chuẩn bị mấy chuyện cưới xin, mình nhiều lúc nghĩ, cũng để làm gì?! Ba mình không có ở đây, Ba không thấy được, rình rang để làm gì nhưng rồi lại nghĩ, có thể Ba vẫn dõi theo đó, nên cố gắng lên thôi. Cơ bản là xong xuôi, chỉ còn phần mâm quả, mệt nên cũng chẳng muốn nghĩ đến nữa.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ôi Tết ơi là Tết..&lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/16110220311</link><guid>http://tieudu.com/post/16110220311</guid><pubDate>Thu, 19 Jan 2012 17:10:20 +0700</pubDate></item><item><title>Last day before Xmas.</title><description>&lt;p&gt;Giáng sinh cuối cùng mình officially một mình ^^&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mọi việc đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ còn book hoa và thiệp nữa thôi. Anh thì đang sửa nhà. Chuyện này đúng là bất ngờ với mình vì mình cũng ko nghĩ gì hay đòi hỏi gì về chuyện sửa nhà cả. Really love that place. Tính sơ sơ chi phí thấy sợ thật nhưng mình vẫn dành dụm đủ ^^ nghĩ đến chuyện có thể lo toàn bộ chi phí cho đám cưới của chính mình, tự cảm thấy rất hài lòng. Bản tính mình cũng đơn giản, không thích màu mè phức tạp nên có thể giảm bớt những thứ rườm rà làm hao tốn chi phí. Để dành đó sau này 2 đứa cũng sống thoải mái hơn. Mọi người thì thích phải thế này thế kia nhưng với mình thì đám cưới sao cho đầm ấm mà vẫn vui là được. Quan trọng chính là cuộc sống sau này.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hôm nay mới rảnh rang một tý để viết, hay đúng hơn đọc vẩn vơ lại thấy muốn viết. Nhiều người thực sự không biết điểm dừng, không biết làm thế nào để đoạn tuyệt với cái gọi là quá khứ. Buồn thật. Họ sống trong ảo tưởng rằng, một ai đó chỉ hạnh phúc và yên ổn nhất khi ở bên cạnh họ. Thật là buồn nhưng mà buồn cười : )&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tự dưng mình nhớ câu chuyện “Cô ấy là ng yêu cũ nhưng em mới là vợ anh”. Nói chung, con gái, và cả con trai ai cũng có lúc băn khoăn nhìn về quá khứ, chẳng ai muốn làm kẻ đến sau nhưng không có nghĩa khi bạn là kẻ đến trước thì người đến sau không thể được bằng bạn. Không phải tất cả mọi câu chuyện đều kết thúc theo kiểu, không đến dc với ng này, đành đến với ng kia. Không phải mọi sự chọn lựa là đúng nhưng đến cuối cùng, ngta sẽ lựa chọn điều phù hợp nhất với mình, dẫu cho có bảo là tiếc này tiếc nọ thì when you make your choice, you choose what is the best for you. Đó chính là thời điểm, trái tim và khối óc gặp nhau.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ui, mình chả hiểu đang viết gì nữa… mình chỉ nghĩ, everyone should know their place.&lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/14654220560</link><guid>http://tieudu.com/post/14654220560</guid><pubDate>Fri, 23 Dec 2011 11:30:04 +0700</pubDate></item><item><title>my most updated … by him ^^</title><description>&lt;img src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_lwlmuwrCMi1qayopho1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;my most updated … by him ^^&lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/14610747857</link><guid>http://tieudu.com/post/14610747857</guid><pubDate>Thu, 22 Dec 2011 16:40:07 +0700</pubDate></item><item><title>quick update</title><description>&lt;p&gt;I’m getting married soon next year…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;My schedule:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Feb 2012: Pre-Wedding Photos taking in Hanoi. Moc Chau is in consider, but I still prefer in Hanoi and around Hanoi…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mar 2012: Wedding Ceremony in Sai gon first, and then in Hanoi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;and my life would change since there…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Love to receive your wishes for my big day &lt;3&lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/14554451739</link><guid>http://tieudu.com/post/14554451739</guid><pubDate>Wed, 21 Dec 2011 14:26:00 +0700</pubDate></item><item><title>24.11</title><description>&lt;div class="mbl notesBlogText clearfix"&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;Đã rất lâu không viết gì và cũng chẳng biết viết gì…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Cuộc  sống đã dần quay lại quỹ đạo cũ, quỹ đạo của những ngày rất xa, chỉ là  có một khoảng trống không bao giờ còn có thể lắp đầy. Đôi khi nhớ về Ba,  chỉ còn nghe trong lòng nhói một cái. Tự nhủ lòng không được buồn hay  khóc nữa nên lắc đầu một cái, lại bình thản như không.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Mỗi  sáng mình đều gắng dậy sớm một chút, tập vài động tác cho tỉnh táo và  khoẻ khoắn thay quần áo rồi đọc kinh. Rồi chuẩn bị cơm mang đi làm. Hết  tuần này, đã chuyển về trụ sở mới, tự dưng cảm thấy một chút háo hức :)  Hai lần sang chỗ mới, vẫn thấy náo nức xen lẫn cảm giác … oai oai. Ừ,  sẽ làm việc ở toà nhà Vincom cơ mà. Oách phết. Tất nhiên, đó là chưa  tính đến các bất tiện kèm theo đó. Nhưng kệ, làm trong một office sạch  sẽ tinh tươm, tự thấy mình cũng phải chỉnh chu, đàng hoàng, chăm chút  bản thân hơn, mình nghĩ vậy. Một chị bảo là, suốt ngày cứ phải lo lắng  mấy cái đấy, chết noron, thời gian đâu mà làm việc nhưng mình thi nghĩ,  ăn mặc đẹp, cả trang điểm nữa, chăm chút tý, mất thời gian thì có đấy  nhưng sẽ tạo cảm giác chuyên nghiệp hơn, tôn trọng những người xung  quanh, đối tác đến làm việc cũng thấy tin tưởng hơn trước một đội ngũ  xinh xắn, đẹp đẽ. Mình đã mua một đôi giày 7 phân thật xinh sang Vincom  mang :P váy áo cũng đã được đổi dần thay cho các quần tây cũ rộng thênh.  À, còn trang điểm thì thật ra mình cũng không định suốt ngày mang mặt  phấn nên sẽ vẫn chỉ là dưỡng da, một chút son thôi.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Đợt  này, công việc khá thư thả. Thị trường chẳng biết bao giờ mới quay lại  nhịp cũ, vào làm, chỉ toàn nghe í ới.. đòi nợ. Mấy chị bảo, riết rồi  được trả lương để đi đòi nợ :)) công nhân môi trường kinh doanh NH lịch  sự văn minh thế rồi mà dính đến nợ nần cũng trăm kiểu dở khóc dở cười.  Thôi thì đủ kiểu cãi nhau, đủ kiểu xin xỏ, đủ kiểu trốn tránh, khất nợ.  Vì nhiều lý do, đôi khi mình cũng trốn nợ một cách bất đắc dĩ :)) Nhiều  hôm minh cứ tiện thu trả mà mắt hoa cả lên với các con số dù đã được  excel hỗ trợ nhiều và rât nhiều. Bé bảo, đi làm công nhận nhiều người  đáng sợ quá chị ạ. Mình cười, mình nhớ chị L. bảo, riết rồi đứa nào cũng  dữ tợn đanh đá hết ráo. Thế là cả bọn cùng bảo, không như thế thì không  được. Hiền là sẽ bị bắt nạt ngay, phàm mấy cái người thích bắt nạt và  lên giọng với mình thì mình càng tỏ ra bình thản, cứng rắn thì người ta  sẽ càng co lại.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Thoắt một cái, đã đi làm hơn 2 năm, bao nhiêu thứ vui buồn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Chậc,  còn nhiều thứ khác định viết nhưng lại thôi, sẽ giữ lại cho riêng mình  những dự định kế hoạch sắp đến. NGười nào biết hẳn cũng biết rồi, chưa  biết cũng kịp đoán ra :) Nỗi buồn đang dần đi qua để cho niềm vui sẽ  đến…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; Ba ạ, con tin rằng mình đang đi đúng đường. Một mùa xuân nữa đang đến đấy thôi..&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/13234504624</link><guid>http://tieudu.com/post/13234504624</guid><pubDate>Thu, 24 Nov 2011 09:41:18 +0700</pubDate></item><item><title>"Chim bằng ngoan của em ơi

Đêm nay ngon ngủ, sáng mai lên đường

Em ngồi nhìn ngắm yêu thương

Cho..."</title><description>“&lt;p&gt;Chim bằng ngoan của em ơi&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Đêm nay ngon ngủ, sáng mai lên đường&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Em ngồi nhìn ngắm yêu thương&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Cho no mắt nhớ ngày thường chim bay&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Em muốn anh như bàn tay&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;xòe ra là gặp&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Chim bằng trời biếc&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Chim bằng con trai,&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Ngủ ngoan anh nhé sáng mai lên đường&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Ở nhà bên cạnh người thương&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Để chim nghỉ cánh dặm đường đời xa&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Lồng con, phòng hẹp đôi ta&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Chim bằng chẳng thể quanh ra quẩn vào&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Xa anh nói nhớ làm sao&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Chân đứng tổ kiến lòng chao gió cành&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Lẽ nào em buộc cánh anh&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Buộc cánh anh,&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Buộc cánh anh cũng chẳng thánh tìnhyêu&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Trời rộng chim reo&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Mắt em mai sớm dõi theo chim bằng&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Nỗi nhớ trong lòng&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Cho chim cánh gió&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Cho ngày nắng nỏ&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;chim bay.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Ngủ ngoan anh nhé đêm nay&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Để mai xa suốt tháng ngày có em.&lt;/p&gt;”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; - &lt;em&gt;Lý Phương Liên&lt;/em&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/13186061954</link><guid>http://tieudu.com/post/13186061954</guid><pubDate>Wed, 23 Nov 2011 09:30:13 +0700</pubDate></item><item><title>cuộc đời thật êm đềm...</title><description>&lt;p&gt;Ban ngày đi làm, tối về học TA với Anh.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thi thoảng nhớ Ba nhưng không còn khóc nữa. Mẹ nói Ba đã về trời, mình cũng hy vọng như vậy cho dù nếu Ba về trời nghĩa là Ba đã rũ bỏ trần gian, từ bỏ mọi thứ, cho dù thi thoảng nghĩ là Ba đã không còn nữa mình vẫn thấy không-thể-tin được.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Dạo này tuần nào cũng tranh thủ về thăm nội, vì biết, chẳng còn được lâu. Mỗi lần về lại thấy thương Nội đến rơi nước mắt. Gần đất xa trời rồi mà sống đơn độc trong căn nhà quá đỗi rộng lớn. Bữa, có nói với mẹ quanh quanh chuyện “sau này” nghĩ mãi cũng không ra. Nhà neo người cũng khổ mà đông quá cũng khổ!  Mà thôi, rồi sau này sẽ biết…&lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/12830625849</link><guid>http://tieudu.com/post/12830625849</guid><pubDate>Tue, 15 Nov 2011 16:11:29 +0700</pubDate></item><item><title>21 ngày.</title><description>&lt;p&gt;Trưa nay, chạy về nhà cúng 21 ngày của Ba. Vẫn như thế, ba mẹ con, hôm nay có thêm cô Sáu. Mẹ thỉnh thoảng nói, mất sớm, trẻ, chưa có nhiều con cháu, nhiều khi cũng thấy cô quạnh nhỉ. Mình chẳng nói gì.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sau ba tuần, về cơ bản, đã bắt đầu yên ả trở lại. Hôm nào thắp nhang cũng nhìn ảnh Ba thật lâu, nhưng không khóc nữa. Mọi ý nghĩ về Ba đều tạm xếp lại, để cho mọi thứ qua đi. Thầy dặn mà mình cũng đọc trong sách, càng khóc lóc , níu kéo, càng vật vã chỉ khổ mình và cả người đã khuất thôi. Làm sao không buồn phiền được, nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mình biết mẹ buồn nhiều, mẹ hay nghĩ ngợi và nhớ Ba rất nhiều nhưng mình cũng chẳng biết phải an ủi thế nào. Cảm thấy thật xáo rỗng. Chỉ nói với mẹ, mẹ đừng nói Tội nghiệp Ba, khổ Ba lắm. Hãy để Ba an lòng vì thấy ba mẹ con sống khoẻ mạnh và vui vẻ. Cuộc sống còn dài lắm, 5 năm, 10 năm, 20 năm nữa chẳng biết chừng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thi thoảng những suy nghĩ về Ba chạy ngang đầu lại thấy mình có thể oà khóc ngay được nhưng lại tự nói, phấn chấn lên.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hôm kia nằm ngủ mơ thấy Ba, sướng phát điên, kiểu lúc mình chạy phía sau xe Ba, rồi vào thấy Ba, cứ mừng mừng rỡ rỡ ào vào, Ba ơi Ba ơi, con nè.. Vậy đó. Mà rõ ràng trong mơ mình vẫn biết, đó là Ba “về” đó… :) Hihi, kể thế cũng sướng nhất nhà rồi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;*&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Bữa nọ, nhận một cuộc điện thoại xong mình đơ đơ. Cứ dạ dạ, vâng vâng nhạt cả miệng, chả biết nói gì. Cơ bản thì nghe một hồi, mình cảm thấy vừa buồn vừa sốc. Xong, đặt điện thoại xuống, nhắn tin cho Anh và bạn. Anh dùng đúng cái tên quyển sách của Bọ mình đang đọc để bảo, &lt;em&gt;Chuyện đời vớ vẩn&lt;/em&gt; ý mà. Bạn cũng nhắn lại. Haiiz. Nói chung là mình cũng chẳng biết phải diễn đạt thế nào cái cảm giác đó.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Xong mình nghĩ, tiên trách kỷ hậu trách nhân. Phải mà suốt thời gian qua, mình vẫn năng thăm hỏi thì có khi lại không thế này nhưng mà mình nghĩ, cứ phải để yên một thời gian để tránh bất tiện cho cả hai bên. Nhưng có khi, hơi bị lâu quá rồi :)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và cả cái bạn gì nữa. Qua chuyện Ba mình lần này, mình rất muốn nói như Bạn nói, &lt;em&gt;từ nay mày chỉ là bạn bình thường của tao&lt;/em&gt;. (Mà với tao thì bạn bình thường nghĩa là out of my life) Xong nghĩ cũng chả để làm gì.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhiều ngày, mình cứ nghĩ nghĩ, sao lại như thế nhỉ? Mình chẳng biết. Chẳng lẽ người ta bận rộn đến mức như thế sao?! Một câu nói, một cái sms dẫu có là khách sáo là lập khuôn mất nhiều thời gian đến chừng đó cơ à, khi mà họ vẫn có tỷ tỷ thời gian để lượn fb, tán hươu tán vượn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mình chẳng bao giờ đòi hỏi sự quan tâm của người khác cho 100% những gì xảy ra với mình bởi vì mình với người khác mà nói cũng là anh sống cuộc đời của anh, tôi sống cuộc đời của tôi nhưng mình nghĩ, bất kỳ khi nào thấy một người sắp ngã/ngã, mình nhất định sẽ chìa tay ra trong khả năng của mình. Bởi vì con người và con người, đôi khi chỉ cần những an ủi như thế thôi. Huống chi là giữa hai người tối thiểu cũng là bạn-bè.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sau một thời gian gấm nhấm nỗi buồn mình tự hiểu ra rằng, chả phải người ta bận rộn mà là chỉ là người ta chẳng có thời gian &lt;em&gt;dành cho mình &lt;/em&gt;đó thôi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hiểu ra như thế nên mình hết cả buồn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;*&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhân gian, gặp gỡ nhau đã là hạnh phúc rồi.&lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/12025772227</link><guid>http://tieudu.com/post/12025772227</guid><pubDate>Fri, 28 Oct 2011 14:54:47 +0700</pubDate></item><item><title>
Catch a falling star and put it in your pocketNever let it fade...</title><description>&lt;iframe width="400" height="300" src="http://www.youtube.com/embed/76lVOPcIEvE?wmode=transparent&amp;autohide=1&amp;egm=0&amp;hd=1&amp;iv_load_policy=3&amp;modestbranding=1&amp;rel=0&amp;showinfo=0&amp;showsearch=0" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;span class="aligncenter"&gt;Catch a falling star and put it in your pocket&lt;br/&gt;Never let it fade away&lt;br/&gt;Catch a falling star and put it in your pocket&lt;br/&gt;Save it for a rainy day&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/11774525570</link><guid>http://tieudu.com/post/11774525570</guid><pubDate>Sat, 22 Oct 2011 22:14:41 +0700</pubDate></item><item><title>Time is passing so fast. Suddenly I recognize that it’s been 2 weeks since the last time I saw...</title><description>&lt;p&gt;Time is passing so fast. Suddenly I recognize that it’s been 2 weeks since the last time I saw my Dad :)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Deadly painful.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sometimes, in my silent room, I think of my next-year-plan and mixed feelings rise in my heart. I know, some people would blame me for that plan but I believe that was what my Dad want me to do. I would never forget what my Mom told me abt last “real” conversation between them.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;I think of “My Day” - I could hardly ever image my special day without Dad :) Why didn’t I meet my boyfriend 1-2 years ago? Why didn’t I have a good-enough relationship 1-2years ago? If so, I might get married with my Dad on the stage saying “Thank you for your attendence..” And I know for sure, he would be the happiest man on that day..&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;These questions have run around in my mind times to times and I always end up with a same line “It’s all abt destiny”. Even now I cry thousand times or I pray thousand times, my Dad’s gone to another world.   Yes, I’ve tried hard to convince myself that’s the best thing for Dad even next year, no one stands there with me, next to my Mom.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Living itself is the hardest battle already.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Eventhough, my life is going on, I can’t stand here with tears and sadness forever. I will get married and live happily as my Dad love to see. And I believe he is smling somewhere, right Dad? :)&lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/11737074878</link><guid>http://tieudu.com/post/11737074878</guid><pubDate>Sat, 22 Oct 2011 00:23:00 +0700</pubDate></item><item><title>"Thật sự, thì người ta vẫn đau ghê gớm. Đau đến mức có thể chết đi. Đau như cái cô nàng bị bắn gục..."</title><description>“Thật sự, thì người ta vẫn đau ghê gớm. Đau đến mức có thể chết đi. Đau như cái cô nàng bị bắn gục trong Hey Joe. Đau đến mức cứ thản nhiên họat động như người bình thường. Chỉ có điều, bên trong đã vỡ vụn, tan hoang.”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; - &lt;em&gt;Người mưa - PHN&lt;/em&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/11437525744</link><guid>http://tieudu.com/post/11437525744</guid><pubDate>Fri, 14 Oct 2011 22:36:32 +0700</pubDate></item><item><title>Dad’s gone. Everything’s done.
Since tonight, only 3 of us is in this house. But I...</title><description>&lt;p&gt;Dad’s gone. Everything’s done.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Since tonight, only 3 of us is in this house. But I believe, Dad is in somewhere watching us… or maybe he’s sitting next to me.&lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/11356824611</link><guid>http://tieudu.com/post/11356824611</guid><pubDate>Wed, 12 Oct 2011 23:12:30 +0700</pubDate></item><item><title>Vậy là ba đã rời xa con tròn 3 ngày rồi… :) </title><description>&lt;p&gt;Vậy là ba đã rời xa con tròn 3 ngày rồi… :) &lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/11314924142</link><guid>http://tieudu.com/post/11314924142</guid><pubDate>Tue, 11 Oct 2011 19:59:55 +0700</pubDate></item><item><title>Ở bên cô ấy </title><description>&lt;p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh và em chia tay. Vì sao. Có thể vì em ở quá xa. Có thể vì anh ở quá xa. Có thể vì anh bảo, anh không dành tình cảm cho em nữa và em tin là thật. Có thể, em bảo, em căm ghét anh và anh cố tình tin là thật.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Cũng có thể là vì cô ấy. Vì em thấy anh đi bên cô ấy. Vì em thấy anh cười với cô ấy, mua quà cho cô ấy, gọi cho cô ấy. Và em tự bảo mình, anh thực sự đang thích cô ấy đấy thôi!&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Vì em đã khóc mà anh không kịp dẹp bỏ cái tôi trong lòng mình để lau nước mắt cho em. Vì anh nổi giận mà em không kịp dẹp bỏ cái tôi của mình để ôm chầm lấy anh như mình từng hứa hẹn. Vì ta đã cãi nhau. Vì em đã bỏ đi và anh không giữ lại. Vì em chưa nói rằng em cần anh biết bao. Vì anh cố hiểu rằng, em không cần anh đâu.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Mà đâu cần phải lý do gì đâu. Anh và em cũng chia tay. Nghĩa là, không còn những tin nhắn mỗi sáng em chúc anh một ngày tốt lành. Không còn nữa, trước khi ngủ, em mỉm cười khi đọc tin nhắn chúc ngủ ngon. Không còn nữa những tin nhắn vu vơ khi em gặp một chuyện gì đó. Không còn nữa những tin nhắn vu vơ khi anh gặp một chuyện gì đó. Cũng không nữa, những hôm anh chờ em trên YM. Không còn nữa, những hôm em chờ anh trên YM. Không còn nữa những buổi nói chuyện thâu đêm, anh nhìn thấy em trên Webcam và mìm cười, em nhìn thấy anh trên Webcam và mỉm cười. Không còn nữa, em hỏi anh, em nghe dự báo HN đang mưa, anh có mang áo mưa không ? Không còn nữa, anh hỏi, em đang làm gì đấy, có nhớ anh không ?&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Nghĩa là, mình bước ra khỏi đời nhau. Không ngoảnh mặt lại nữa.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;Tháng đầu tiên:&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh bảo, anh sẽ ở bên cô ấy. Anh nhìn thấy trong mắt cô ấy lấp lánh niềm vui. Tự dưng, trong lòng anh có điều gì đó chao đi. Nhưng anh tự nói với mình, đây chính là điều mình muốn làm.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Em gọi anh trên YM, em hỏi “Anh còn yêu em không ?” Anh im lặng rồi bảo “Anh nghĩ anh đã nói đủ những điều cần nói rồi.” Hình như em tức giận, em bảo anh là đồ tồi. Anh cười nhạt, ừ tồi, thì sao hả em ? Những lời em nói sau đó, anh không đọc và cũng không muốn nghe. Anh bảo, đủ rồi, anh mệt rồi. Em khóc và nhắn tin cho anh “Anh, em xin lỗi anh”. Anh mệt mỏi “Muộn rồi em”. Anh biết, em sẽ khóc nhưng đây chính là điều anh muốn làm.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;em&gt;Mình đi hai con đường quá khác nhau. Nhiều khi anh phân vân, anh nên giữ lại em bên mình hay để em đi con đường mà em muốn. Anh nghĩ mãi, nghĩ mãi. Em là một cô bé ngoan. Em thông minh và đủ nhạy cảm. Anh biết, em rồi sẽ tiến xa. Điều này có lẽ chỉ xảy ra khi em không còn nghĩ nhiều đến anh nữa. Phải vậy không em ? &lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh quyết định rồi. Đây chính là điều anh nên làm.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Tháng đầu tiên trôi đi. Anh cuộn mình trong công việc, những buổi tiệc, những buổi chiêu đãi. Ở bên anh, có cô ấy. Anh giới thiệu với mọi người, đây là người yêu. Anh cười với cô ấy, anh nắm tay cô ấy, anh ôm cô ấy. Anh không dành tình cảm cho em nữa đâu, bé ạ.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Thỉnh thoảng anh nhận được tin nhắn của em. Anh biết, có thể em đang khóc. Thì sao chứ, em tự lau nước mắt đi. Anh vốn không thể quan tâm đến em mãi được. Anh chán cái mối quan hệ xa xa cách cách này lắm rồi. Anh chán phải chờ đợi mãi một người. Anh chán tất.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh quyết định rồi mà.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;Tháng thứ 2&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Một buổi trưa, anh nhận được tin nhắn của em, “em đang ở Hà Nội”. Anh mặc kệ. Tối đó, anh không về nhà ăn cơm với bố mẹ, anh đi với cô ấy, có tiệc. Anh muốn ra ngoài một chút, vui vẻ một chút. Em ở đâu thì liên quan gì tới anh ?&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Khi anh về nhà, mẹ bảo “… ghé qua ăn cơm. Sao mày không về ? Mẹ gọi mãi chẳng được.” “Kệ cô ấy! con đi có việc của con!” Anh mệt mỏi, nằm phịch xuống giường. Anh đã bảo với mẹ là anh với em chia tay, không liên lạc gì với nhau nữa. Em có tới thì liên quan gì tới anh ?&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Thứ bảy, bà gọi bảo, xuống ăn cơm,… bảo là sẽ ghé qua ăn với ông bà. Anh đáp “Cháu bận!” rồi dập máy. Hôm ấy, anh với cô ấy đi xem phim. Một bộ phim nhạt thếch. Trong bóng tối, anh chồm người qua, choàng tay ôm cô ấy, hôn cô ấy như điên dại. Đây mới chính là người anh cần quan tâm.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh với cô ấy đi bar. Trong đám đông hỗn độn, anh nhìn thấy em. Em mặc váy đỏ, tóc cột cao. Em đi với hai kẻ lạ mặt. Em cười nói với bọn nó. Em hút thuốc điệu nghệ. Và em nhìn thấy anh. Ánh mắt em lướt qua anh, dừng lại bên người đi cạnh, anh thấy hình như em cười, một nụ cười không thể hiện điều gì rõ rệt. Và em quay đi.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Nhạc sôi động hẳn lên. Anh ôm cô ấy nhảy theo nhạc. Anh rút thuốc và châm lửa, vừa hút, vừa uống bia. Anh hôn cô ấy. Thật đắm say. Khi anh quay sang, em đứng ngay cạnh. Em bảo phục vụ “Cho em chai Ken.” Quay sang anh, rất tự nhiên, em kéo tay anh, ghé sát lại “cô ấy rất xinh!” rồi em lại cười. Hai gã kia đang chờ em. Em len ngược về phía chúng.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Cô ấy nhìn anh, hơi cau mặt “Ai đấy anh? Hình như là chị…” Anh phẩy tay làm gì “Quan tâm làm gì ? Nhảy đi em”&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh ôm ghì cô ấy và hôn. Tiếng nhạc ồn ã, hình như anh say…&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Đó là lần cuối anh nhìn thấy em. Em quay về khi nào anh chẳng biết. Em đã làm những gì ở Hà Nội anh không hề biết. Tại sao phải quan tâm ?&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Trên blog em viết, em buông tay rồi đấy. Anh cười, vớ vẩn, lắm chuyện, chả biết được mấy hôm. Anh chả thèm vào đọc blog em nữa.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Rõ nhạt!&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;Tháng thứ 3&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Công việc của anh ngày càng bận. Dù quen việc, anh vẫn thấy mệt mỏi kinh khủng. Khách hàng nhiều người chẳng ra làm sao. Dù rất cố gắng, anh vẫn thấy áp lực. Anh đi làm rất sớm, về nhà đã tối mịt.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Cuối tuần, anh với cô ấy đi với nhau. Đi ăn. Đi chơi. Đi bar. Anh không nhớ em đâu, dù chỉ một chút.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh mua nhiều thứ cho cô ấy. Cô ấy có vẻ hạnh phúc. Cô ấy chả bao giờ hỏi nhiều thứ như em. Anh nói vậy thì cô ấy nghe vậy. Cô ấy tin tưởng anh. Anh chẳng phải lo lắng nhiều. Ở bên cô ấy, rất thoải mái.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Khi anh đi vào trong cô ấy, cô ấy kêu khẽ. Mệt mỏi của anh tan biến. Rồi anh ôm cô ấy, hôn cô ấy thật dịu dàng. Cô ấy nằm ngủ trên ngực anh, thật im.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Nhiều giờ như thế, nhiều ngày như thế. Anh không nhớ em đâu, dù chỉ một chút.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;Tháng thứ 4.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Một hôm, khi đi trên đường, anh nhìn thấy “một cái gì đó” làm anh đột nhiên nhớ đến em. Là cái gì nhỉ, anh cũng không rõ nữa. Nhưng thật sự là anh nhớ em, nó là một cơn đau thắt ở ngực. Anh rẽ xe vào quán, gọi café và bắt đầu hút thuốc.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Hà Nội vào đông, trời đang dần chuyển lạnh. Những đôi dập dìu trên đường, áo ấm, khăn quàng đủ cả. Tự nhiên, anh thấy hơi lạnh, bộ vest anh đang mặc hình như không đủ ấm. Anh hút thuốc nhiều hơn. Khói thuốc làm anh cay mắt thì phải.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh rút điện thoại, anh gọi cho cô ấy “Em đang làm gì ?” “Em đang ở lớp, sao vậy anh?” “Không, anh hỏi thế thôi, tối em đi chơi với anh không ?” “Vâng, anh qua đón em nhé.” “Ừ”&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Có cái gì thoi mạnh vào anh. Anh mở danh bạ, anh tìm số em. Số em là bao nhiêu, anh không thể nhớ nổi. Anh đã lưu em dưới tên gì, sao anh không tìm thấy ? Anh đọc cái danh bạ của mình và nhận ra, anh không có số của em. Em dùng số bao nhiêu ?&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Có lẽ, anh đã xóa bỏ trong một dịp nào đó. Hay anh gọi cho bạn và hỏi số của em ? Nghĩ thế, anh gọi. Bạn hỏi “ Làm gì thế ?” “Có việc” “Tao cũng không rõ” “Mày hỏi … xem, thế nào mà lại chẳng biết được. Thấy hai người thân nhau lắm mà!” “Mày nói vớ vẩn gì đấy? Tao không biết, tao cúp máy đây. Hỏi được thì tao nhắn lại.”&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Bạn không hề nhắn lại. Anh cũng quên mất. Anh với cô ấy đi chơi rất vui.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;THÁNG THỨ 5.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Mùa đông Hà Nội rét buốt. Anh với cô ấy đi ăn kem. Một cô bé đi vào, anh giật mình khi cô ấy nói. Giọng miền Nam. Tự dưng cây kem trên tay anh chán ngắt. Anh vứt cây kem vào thùng rác. Cô ấy hỏi “Sao vậy anh” “Chán, em ăn nhanh lên còn đi, ăn có cây kem mãi không xong.” Sao tự dưng anh tức giận, anh cũng chẳng biết.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Tối anh về nhà, anh online. Nick em vẫn không sáng. Như bao ngày qua. Có lẽ em invisible, em lúc nào chả thế, em giải thích, em thích người nào thì chat với người đó thôi. Anh nghĩ, có lẽ em không thích anh nên không thấy em chat với anh. Tự dưng, anh thở dài. Việc quái gì xảy ra thế này ?&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh nhấn Ctrl – G vào nick em. Không có tín hiệu trả lời. Anh vào Blog em, rất lâu rồi, em không update nữa.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Em gái em online. Anh nhảy vào nói chuyện. Toàn chuyện học hành trường lớp. Anh muốn hỏi thăm em nhưng không biết nói thế nào. Anh hỏi “Ở nhà vẫn thế hả em?” Cô bé đáp “Dạ” “Có gì mới không ?” “Cái gì mới là cái gì mới ?” “Uhm, chị em…” “Sao anh không hỏi chị ấy, em không biết”. Hình như cô bé cười. Tại sao thế ?&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Khi anh sắp sign out đi ngủ, cô bé nhắn “Chị ấy đi Sing rồi anh. Em cũng chẳng biết dạo này chị thế nào đâu.”&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh hơi choáng váng. Đi Sing? Từ bao giờ ? Anh type nhanh trên YM. Cô bé đã out mất.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Em đi Sing sao không nói với anh. Mà tại sao em phải nói với anh ?&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Có lẽ… đây mới đúng là em. Mới đúng là em. Em luôn quyết định mọi thứ theo ý mình.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh đi ngủ. Giấc mơ chập choạng. Anh nhìn thấy em, em cười như lần cuối ta nhìn thấy nhau…&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;THÁNG THứ 6, THÁNG THứ 7, THÁNG THứ 8, THÁNG THứ 9, THÁNG THứ 10…&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Không có tin tức nào về em. Anh không biết em ở đâu. Em làm gì. Em đang như thế nào. Anh không nhớ được là mình đã chia tay nhau bao lâu. Tại sao thỉnh thoảng anh vẫn nhớ em đến vậy. Nhất là khi cô ấy ôm anh, và hôn anh. Nhất là khi anh ở trong cô ấy. Đôi khi anh nghĩ, giá như…&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Bao lâu rồi, anh chưa nói yêu cô ấy. Bao lâu rồi từ lần cuối cùng anh nói rằng, &lt;em&gt;anh yêu em, tất cả những điều khác không quan trọng. &lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Cô ấy ở bên anh. Cô ấy nắm tay anh, ôm anh, hôn anh và ngủ với anh. Tại sao đấy không phải là em ? Em ở đâu, em đã ở đâu trong cái thế giới chết tiệt này hả em ?&lt;/p&gt;

&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;MỘT NGÀY MÙA XUÂN,&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh và cô ấy đi chơi với nhau. Có một đám người chụp ảnh cưới ở công viên. Chú rể cười rất tươi đang ôm cô dâu nói điều gì đó. Khi cô dâu ngẩn đầu lên, anh buông rơi ly cà phê trên tay. Không phải em đâu, chỉ là một ai đó rất giống em thôi, phải không ?&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Tự dưng anh nghĩ, có lẽ anh sẽ lấy cô ấy thôi. Cô ấy vừa đủ xinh. Cô ấy cũng dịu dàng. Và cô ấy yêu anh. Cô ấy đã ở bên anh bất kỳ khi nào anh gọi. Không như em, nhưng đã bao giờ anh gọi em chưa nhỉ ?&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh về nhà. Có một đôi dép lạ. Tim anh đập mạnh. Em gái anh đang cười khúc khích trong phòng. Anh chạy xộc vào. Em quay lại “Anh vừa về hả anh ?”&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Tự dưng anh muốn nói một câu gì đó thật lạnh lùng. Tự dưng anh muốn quát tháo em. Tự dưng anh phát cáu. Nhưng anh cứ đứng đó, không nói gì cả. Anh không biết phải làm gì tiếp theo.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Mãi anh mới hỏi “Tại sao em ở đây ?”&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Em lém lỉnh “Tại sao em không thể ở đây hả anh?”&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;-&lt;span&gt;              &lt;/span&gt;Đây là phòng của anh, anh không thích người khác vào phòng anh.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;-&lt;span&gt;              &lt;/span&gt;&lt;em&gt;Em không phải người khác&lt;/em&gt;. Và đây là phòng của em.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;-&lt;span&gt;              &lt;/span&gt;Em…!&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;-&lt;span&gt;              &lt;/span&gt;Em làm sao ? Anh có thể khen là em trông rất xinh với mái tóc ngắn. Trông có vẻ hợp với em đó. Anh cũng có thể nói là, trông em chững chạc ra đấy nhỉ. Anh cũng có thể nói là gì nhỉ, em cũng không rõ. Thế anh định nói gì nào ?&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;-&lt;span&gt;              &lt;/span&gt;Em về đi!&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Em cười lớn. &lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt;Em nhạo anh đấy à em? “Em không nghĩ vậy” “Nếu em không đi thì anh đi” Em lại cười, lần này còn to hơn. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt; &lt;/span&gt;-&lt;span&gt;              &lt;/span&gt;Anh chẳng khác nhiều lắm nhỉ.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt;-&lt;span&gt;              &lt;/span&gt;Em về bao giờ ?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt;-&lt;span&gt;              &lt;/span&gt;À ha, đổi đề tài nhanh nhỉ ? Mới về anh ạ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt; &lt;/span&gt;Em đứng dậy. Em bước lại gần anh. Em quay lại bảo em gái anh đi ra ngoài. Rất tự nhiên, em choàng tay ôm anh. Anh không kháng cự.&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt; &lt;/span&gt;-&lt;span&gt;              &lt;/span&gt;Ôi, vẫn gầy như xưa nhỉ ? Anh vẫn hút thuốc đều đấy à ?&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt;-&lt;span&gt;              &lt;/span&gt;Đâu phải việc của em!! &lt;/span&gt;Em buông anh ra!&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh cố xô mạnh nhưng em vẫn giữ chặt. Anh đứng im, ước gì, thời gian dừng lại…!&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt;Là mơ phải không em ?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt;Anh giật mình, thức giấc. Nhà vắng lặng… Không có dấu vết của em.&lt;strong&gt; Là mơ. Mà sao anh lại buồn đến thế. &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt;Hai năm trôi qua rồi. Tại sao anh vẫn nhớ em ? Tại sao anh vẫn nhớ rõ đường nét gương mặt em ? Vẫn nhớ cái cách em làm xấu khi em bực mình? Vẫn nhớ em hay cười. Vẫn nhớ bàn tay em với đầy những vết bỏng do em bất cẩn… Vẫn nhớ em có mái tóc rối tung. Vẫn nhớ cái dáng em tròn tròn…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt;Em đã ở đâu trong cái thế giới chết tiệt này…!?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;em&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt;- by me, long time ago.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span xml:lang="FR-BE" lang="FR-BE"&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/11134559430</link><guid>http://tieudu.com/post/11134559430</guid><pubDate>Fri, 07 Oct 2011 15:02:00 +0700</pubDate></item><item><title>"Về với anh đi em
Hà Nội đầu đông rồi đấy!
Chút lạnh…câu thơ run rẩy
Như em trong vòng tay..."</title><description>“&lt;p&gt;Về với anh đi em&lt;br/&gt;
Hà Nội đầu đông rồi đấy!&lt;br/&gt;
Chút lạnh…câu thơ run rẩy&lt;br/&gt;
Như em trong vòng tay anh.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Về đi kẻo gió lay cành&lt;br/&gt;
Đàn chim chưa bay đi tránh rét&lt;br/&gt;
Chỉ mình anh là biết&lt;br/&gt;
Mong chiều Hà Nội…có em&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Mình bên nhau khi phố lên đèn&lt;br/&gt;
Ngỡ ngàng mắt ai…tội lắm!&lt;br/&gt;
Cổ Ngư - hai đứa cùng ngắm&lt;br/&gt;
Gió vờn tóc ai…&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Ước đêm thật dài&lt;br/&gt;
Để tim bình yên, em nhỉ?&lt;br/&gt;
Lời yêu…gửi trao - bình dị&lt;br/&gt;
Chân tình đừng để gió cuốn đi !&lt;/p&gt;”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; - &lt;em&gt;ST&lt;/em&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/11133843266</link><guid>http://tieudu.com/post/11133843266</guid><pubDate>Fri, 07 Oct 2011 14:09:01 +0700</pubDate></item><item><title>Reading a girl’s note, she wrote “why did the people I love leave me so...</title><description>&lt;p&gt;Reading a girl’s note, she wrote “why did the people I love leave me so easily ?”. I just wonder. Why did you think it easily ?&lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/11125421029</link><guid>http://tieudu.com/post/11125421029</guid><pubDate>Fri, 07 Oct 2011 09:06:42 +0700</pubDate></item><item><title>3 weeks left.
each night, sitting next to my Dad, my heart is getting empty. Nothing could describe...</title><description>&lt;p&gt;3 weeks left.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;each night, sitting next to my Dad, my heart is getting empty. Nothing could describe my feelings in current. I always try to stop my memory flashing back to the time before. I try not to image my Dad’s face in my memory - when he drove me to have breakfast, when he cooked dinner for our family, when he was back to home after having beers with friends, … Despite I have try, at last, I always leave my Dad’s room with red eyes and then, let my tears drop down in my room..&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Life is hard sometimes, I know. Luckily yesterday, I had a long conversation with a friend, who passed this hard time long time ago. She’s comforted me a lot.&lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/11094888029</link><guid>http://tieudu.com/post/11094888029</guid><pubDate>Thu, 06 Oct 2011 14:51:31 +0700</pubDate></item><item><title>No bụng ở Sài Gòn</title><description>&lt;a href="http://saigoninlove.tumblr.com/"&gt;No bụng ở Sài Gòn&lt;/a&gt;: &lt;p&gt;some food reviews for all :”&gt; hí hí&lt;/p&gt;</description><link>http://tieudu.com/post/10980474444</link><guid>http://tieudu.com/post/10980474444</guid><pubDate>Mon, 03 Oct 2011 21:55:03 +0700</pubDate></item></channel></rss>

