Hôm nọ, đi chơi cùng mấy người xa lạ, thấy lòng rỗng không. Mình cứ ngồi vẩn vơ, nhìn ra xung quanh, khung cảnh trước mặt vừa xa lạ vừa gần gũi. Câu chuyện dường như mỗi lúc một ồn ào hơn lại càng khiến mình thấy xa lạ và nhạt nhẽo.
Mình thích những câu chuyện nhẹ nhàng, những lời thì thầm, chia sẻ. Mình thích ở gần những người mình thương và tin tưởng. Mình không thích những gì quá ồn ã, nó ào tới quá nhanh rồi sẽ lướt đi quá nhanh. Những người tỏ ra thân thiết một cách vội vã làm mình e ngại. Thành ra mình cứ ngồi yên, để cho lòng đi lang thang. Muốn đứng dậy bước sang đường ngó nghiêng cái phòng tranh bên kia. Muốn đứng dậy lang thang trên con đường nhộn nhịp này. Mình muốn là một khách lạ, ngắm nhìn những người này thôi, chưa bao giờ có ước muốn là kẻ phải lắng nghe những câu chuyện không thuộc về mình. Nhưng rốt cuộc, vẫn ngồi im.
Mình nhớ Bạn, nhớ cái nắm tay nhẹ nhàng, đôi tay bạn gầy nhẳng và rất lạnh. Nhớ Cô, cô cũng rất gầy, hay cười để giấu đi cảm xúc thật. Lần cuối bọn mình ngồi cạnh nhau là từ khi nào, hình như là mùa xuân năm trước nữa. Có phải là cái lần, mình, bạn, ng yêu bạn, chị, và Ngọc nhâm nhi ốc ở Cầu Gỗ không nhỉ ? Hơn một năm trôi qua, nhiều lúc mình nghĩ, đã quá lâu rồi, hình như mình chẳng còn biết gì về mọi người nữa. Mình dõi theo cách Anh giữ gìn những mối quan hệ chung quanh Anh, mình hiểu. Mọi sự là ở mình, ở cái thái độ thờ ơ của mình.
Anh hỏi, sao ngồi hiền vậy. Mình chỉ cười. Mình không thuộc về những ồn ã này, những câu chuyện xa lạ ồn ào như tiếng trống khua lên trong đêm thu yên lặng, nó khiến mình thấy lạo nhạo và mệt mỏi. Về nhà, mình bảo Anh, mỗi khi ồn ào quá, tai em từ chối tiếp nhận thông tin.
Còn sót lại sau buổi cafe ồn ã là những ám ảnh về một chú thạch sùng bò qua chân. Chú bò cả vào giấc mơ và biến hoá thành cả một đàn thạch sùng giương mắt nhìn mình, mình sợ hãi đến độ giật mình thức giấc mà tim vẫn đập mạnh.
Mình nằm im, mở mắt nhìn bầu trời nhàn nhạt qua giếng trời…
cũng thuộc loại sôi nổi mà ko hiểu sao...cũng ko hợp vs