Travel, photos & writing

happiness is a journey...

  • 24th January
    2010
  • 24

After the rain…

Lùi xa những ồn ào kia, bỗng thấy lòng yên lạ. Sáng nhìn ra cửa sổ, bầu trời trong veo, nắng sáng rực rỡ.

Những ngày này, thường nghe After the rain.. của anh MN gửi. Chẳng biết từ đâu có thói quen gọi là anh MN - người mình chỉ gặp một lần rồi có lẽ chẳng bao giờ gặp lại. Có khi người ta quá giống nhau lại không thể ở cạnh nhau. Có thể, giữ nhau ở xa một khoảng cách vừa đủ để nghĩ về nhau mà yên, MN nhỉ. Có lẽ, giờ này anh đã về Bắc. Em cũng không nghĩ đến chuyện gặp lại anh, có lẽ vì em sợ cho anh nhiều hơn là cho mình. Em sợ em nhìn thấy trong mắt anh sự run rẩy, bàng hoàng của điều gì vừa chớm nở, như cái hôm anh gọi em… Em vội vã dập tắt nó dẫu em biết em khiến anh đau lòng. Người như anh, mẹ em bảo thật đáng quý nhưng mà… có khi em không có diễm phúc đó. Uhm, mà nói cho hoa mỹ để làm gì, đơn giản, là mình không có duyên. Hay đơn giản hơn, em không yêu anh và chẳng bao giờ yêu anh ạ. Chị gái em bảo là, dừng bao giờ nói chẳng bao giờ vì ai biết được ngày sau nhưng em thì khác, em hiểu rõ lòng mình. Kể cả những buồn đau này trôi xa, em cũng sẽ không bao giờ bước về phía anh MN ạ. Cũng như em không bao giờ bước về phía bạn ấy. Vì bọn mình là những đường thẳng song song…

Em yêu thơ. Anh cũng yêu thơ.

Em trông có vẻ trầm lắng nhưng lại rất tinh nghịch. Anh là một tên tếu táo đằng sau cái vẻ một kẻ nội tâm.

Em yêu guitar. Anh đàn em nghe những khúc cổ điển. Anh nhẫn nại tập lại những bài cũ - dẫu đã từ lâu không còn chơi nữa.

Em “yêu đời trầm trọng”. Anh cũng “yêu đời trầm trọng”.

Em sáng nắng chiều mưa. Anh vừa mưa rồi lại nắng..

Và hàng trăm thứ khác. Anh có thấy mình giống nhau, quá giống nhau… những điều anh nói em đều hiểu. những điều em nói làm anh ngỡ ngàng bao lần “khi gặp em, anh mới biết mình không phải là kẻ lập dị”… không phải em nhỏ tuổi hơn anh mà không hiểu cuộc đời này bằng anh, MN ạ..

Cũng chẳng biết vì sao em lại không thể ở yên được… chẳng biết sao em lại hiểu cái câu mà chị ấy bảo với anh “Nếu yêu và lấy anh, em biết em sẽ có một cuộc đời giản dị và bình yên nhưng xin lỗi anh, đó không phải là điều em muốn..!” - Em nghe anh trách người ta mà em chỉ cười.. bởi em giống mà khác anh MN ạ. Cuộc đời này một cộng một đâu phải là hai… Không phải điều số đông mong mỏi thì mình cũng mong mỏi..

Em không thể nói với anh về tình yêu khi anh cứ cho rằng mình hiểu chúng… Em cũng không cho rằng mình hiểu hơn anh…nhưng có lẽ, em có lòng bao dung lớn hơn anh chăng…

Có lẽ giờ anh đã về Bắc. Có lẽ anh đã lại tếu táo bên các bạn của anh. Có lẽ anh đã về với cô anh, với mẹ anh..

Có lẽ, như anh nói, rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi em ạ…

Còn nhiều có lẽ…

nhưng có một điều chắc chắn, sau cơn mưa… bầu trời lại sáng rồi, anh à.