Hơn năm năm trước, trong một đêm mùa đông Thỏ ghé ra Đà Nẵng ở lại với tôi, Thỏ đã nói bằng một giọng ráo hoảnh: “Tụi mình chia tay đi anh!”. Tôi ngạc nhiên: “Em nói gì vậy?”. Vẫn một giọng ráo hoảnh: “Em không nhận ra cái gọi là tình yêu của anh dành cho em”. Tôi gắt gỏng: “Sao em nói vậy?”. “Vì em không nhận ra. Em không thể cưới một người không yêu mình”.
Tôi còn nhớ khoảnh khắc bao trùm trong mình lúc ấy là sự phẫn nộ. Tôi yêu Thỏ đến mức tôi đã coi tất cả những tình tiết như thế này là chuyện vặt. Ví dụ như ngồi với tôi mà Thỏ liên tục nhắn tin và trả lời điện thoại nhiệt tình của những thằng đàn ông khác. Ví dụ như đi chơi với tôi mà Thỏ nói qua điện thoại là em đi chơi với bạn gái. Ví dụ như… Ví dụ như… - “Sao lúc đó anh không nổi khùng lên? Em chọc tức để anh nổi khùng lên, sao anh không nổi khùng lên?”.
Sao anh không nổi khùng lên? Vì lúc đó anh muốn yêu em như một người lịch lãm. Vì lúc đó anh muốn cho em thấy anh tôn trọng sự tự do của em. Anh muốn tụi mình là một cặp tự do, yêu nhau trong tự nguyện, nếu có ràng buộc sẽ tự mình ràng buộc chính mình với tình yêu đó. Chung thủy có nghĩa là khi yêu một ai đó, người ấy sẽ choán hết chỗ trong đầu óc, tâm trí mình, mình sẽ chẳng tìm đâu ra khoảng trống nào cho bất kỳ một ai khác, một người nào khác…
Sau hơn năm năm, tôi mới có dịp nhìn lại mình. Tôi không có một ai khác, Thỏ cũng không có một ai khác, nhưng mọi chuyện đã trôi quá xa. Cuộc gặp gỡ tình cờ ở Tam Kỳ chẳng khơi lại được điều gì. “Em có khỏe không?” - “Em khỏe”. “Em có vui không?” - “Em vui”. “Anh có khỏe không?” - “Anh khỏe”. “Anh có vui không?” - “Anh vui”.
Tam Kỳ với Đà Nẵng không xa, chừng bảy mươi cây số, một giờ rưỡi xe buýt. Đi xe máy cũng chỉ mất chưa đầy hai tiếng chạy với tốc độ bình thường. Mà sao lại như quá xa. Chúng ta đã quá cách xa nhau. Chuyện cũ cũng đã trôi quá xa…
Cách xa, có phải chăng là tự ở lòng mình?
- 18th January
2010 - 18