Travel, photos & writing

happiness is a journey...

  • 9th January
    2011
  • 09

Có những tối muộn
khi đi ngang ngõ nhỏ về nhà
em thấy mình thực sự
đang rỗng đi như đêm
Vì mọi thứ xung quanh em đang dần trở nên trong suốt thậm chí vô hình
Và khi mưa rơi
Chẳng ai biết được điều gì đang xảy ra cả….
Em vẫn bướng bỉnh và kiêu hãnh lấy ngón tay viết vào ô cửa sổ bám đầy hơi nước
“Mưa rơi. Không cần phiên dịch”
Em áp mặt vào lạnh giá…

Có những thứ cần phiên dịch mới hiểu được
Có những thứ không
Và sẽ mãi mãi chẳng cần…

Vương Thanh Thảo
  1. pmaipham reblogged this from 292bme
  2. hwangdi reblogged this from norah-bee
  3. lethuthao reblogged this from 292bme
  4. norah-bee reblogged this from 292bme
  5. xanhxanh reblogged this from 292bme
  6. uniqueshady reblogged this from 292bme
  7. 292bme posted this