Travel, photos & writing

happiness is a journey...

  • 16th November
    2010
  • 16

Sau mọi điều, lại chỉ có mùa đông.

Tự nhủ là, ngớ ngẩn nhất là soi mãi vào quá khứ nhưng mình vẫn…

Mỗi ngày mình chỉ cố gắng dành thời gian cho “quá khứ” ít dần đi. Nhiều lúc cứ tưởng mình đã bình tâm rồi nhưng hoá ra, vẫn cảm thấy khó thở như vậy. Gương mặt một người từng rất thân thương sao có lúc lại trở nên lạ lẫm đến mức này. Chẳng nhận ra nữa, gương mặt khác đi, kiểu cách khác đi, con người hẳn cũng khác đi khác đi rất nhiều.

Mình chẳng mong đợi hay luyến tiếc điều gì nhưng tại sao không thể nào diễn đạt được cái cảm giác nhói ở bụng đang cảm thấy lúc này. 

Có gì đâu mà khóc
Hạnh phúc chỉ là điều bịa đặt
Nên tình yêu là chuyện viển vông thôi
Sương mùa đông lặng lẽ đã giăng đầy
Bao kỷ niệm, quên đi đừng nhớ nữa
Lá sẽ rơi trên cỏ mòn lối cũ
Thân cây xưa sẽ gục đổ bên thềm
Lời anh nói vang lên
Như những lời vĩnh biệt
“Cuộc sống chia rẽ chúng ta
Chỉ cái chết là nối gần nhau lại”
Sau này chết đi, ở bên nhau mãi
Chấm dứt mọi đắng cay buồn tủi
Mọi nhọc nhằn ngang trái
E chúng mình không nhận được ra nhau.

Lưu Quang Vũ

  1. 292bme posted this