Mình không nhớ lần cuối mình bị thất tình; nhưng mình nhớ rất rõ từng khỏanh khắc mình rời bỏ một người. Khi phải quyết định rời bỏ một ai đó mình yêu thương, bạn thấy như mình tự hành hình thân xác mình. Tòan thân tê mỏi, hơi thở nặng nhọc; và trong một giây, mình nghĩ cái chết có khi còn nhẹ nhàng hơn!
Nhưng khi thời gian đi qua thì mọi vết thương đều hồi phục. Chúng ta học cách đếm lùi quĩ thời gian của đời mình, và học cách yêu theo dạng thức tốt hơn. Tốt hơn cho chính chúng ta, chứ không phải ai khác. Mỗi lứa tuổi, mỗi quãng đời, mỗi mùa, với mỗi người … chúng ta lại lựa chọn những chiếc gai nhọn khác để tự làm chảy máu mình. Điều này, thật ra không bi lụy chút nào; nếu chúng ta hiểu rằng tình yêu không luôn luôn là chiếm hữu, và nỗi đau tự bản thân nó cũng chính là cuộc đời. Chúng ta có hòan cảnh của riêng mình, và chúng ta cần phải thành thật với chính mình, và trong hòan cảnh đó, cái gì đến thì sẽ đến, cái gì phải đổ vỡ sẽ đổ vỡ … ở đó tất cả những khái niệm, những giá trị đều rất mơ hồ.
via Chị Lisa’s blog
-
hynora liked this
-
pleasefindmehere liked this
-
bearkjs1911 liked this
-
orangechocolate said:
i guess i really know how that feels :)
-
orangechocolate liked this
-
292bme posted this