♪ odi et amo ®

cần quá nhiều dũng cảm và nhận thức để sống một cuộc sống thực sự trong cuộc đời này

Đã rất lâu không viết gì và cũng chẳng biết viết gì…

 Cuộc sống đã dần quay lại quỹ đạo cũ, quỹ đạo của những ngày rất xa, chỉ là có một khoảng trống không bao giờ còn có thể lắp đầy. Đôi khi nhớ về Ba, chỉ còn nghe trong lòng nhói một cái. Tự nhủ lòng không được buồn hay khóc nữa nên lắc đầu một cái, lại bình thản như không.

 Mỗi sáng mình đều gắng dậy sớm một chút, tập vài động tác cho tỉnh táo và khoẻ khoắn thay quần áo rồi đọc kinh. Rồi chuẩn bị cơm mang đi làm. Hết tuần này, đã chuyển về trụ sở mới, tự dưng cảm thấy một chút háo hức :) Hai lần sang chỗ mới, vẫn thấy náo nức xen lẫn cảm giác … oai oai. Ừ, sẽ làm việc ở toà nhà Vincom cơ mà. Oách phết. Tất nhiên, đó là chưa tính đến các bất tiện kèm theo đó. Nhưng kệ, làm trong một office sạch sẽ tinh tươm, tự thấy mình cũng phải chỉnh chu, đàng hoàng, chăm chút bản thân hơn, mình nghĩ vậy. Một chị bảo là, suốt ngày cứ phải lo lắng mấy cái đấy, chết noron, thời gian đâu mà làm việc nhưng mình thi nghĩ, ăn mặc đẹp, cả trang điểm nữa, chăm chút tý, mất thời gian thì có đấy nhưng sẽ tạo cảm giác chuyên nghiệp hơn, tôn trọng những người xung quanh, đối tác đến làm việc cũng thấy tin tưởng hơn trước một đội ngũ xinh xắn, đẹp đẽ. Mình đã mua một đôi giày 7 phân thật xinh sang Vincom mang :P váy áo cũng đã được đổi dần thay cho các quần tây cũ rộng thênh. À, còn trang điểm thì thật ra mình cũng không định suốt ngày mang mặt phấn nên sẽ vẫn chỉ là dưỡng da, một chút son thôi.

Đợt này, công việc khá thư thả. Thị trường chẳng biết bao giờ mới quay lại nhịp cũ, vào làm, chỉ toàn nghe í ới.. đòi nợ. Mấy chị bảo, riết rồi được trả lương để đi đòi nợ :)) công nhân môi trường kinh doanh NH lịch sự văn minh thế rồi mà dính đến nợ nần cũng trăm kiểu dở khóc dở cười. Thôi thì đủ kiểu cãi nhau, đủ kiểu xin xỏ, đủ kiểu trốn tránh, khất nợ. Vì nhiều lý do, đôi khi mình cũng trốn nợ một cách bất đắc dĩ :)) Nhiều hôm minh cứ tiện thu trả mà mắt hoa cả lên với các con số dù đã được excel hỗ trợ nhiều và rât nhiều. Bé bảo, đi làm công nhận nhiều người đáng sợ quá chị ạ. Mình cười, mình nhớ chị L. bảo, riết rồi đứa nào cũng dữ tợn đanh đá hết ráo. Thế là cả bọn cùng bảo, không như thế thì không được. Hiền là sẽ bị bắt nạt ngay, phàm mấy cái người thích bắt nạt và lên giọng với mình thì mình càng tỏ ra bình thản, cứng rắn thì người ta sẽ càng co lại.

 Thoắt một cái, đã đi làm hơn 2 năm, bao nhiêu thứ vui buồn.

 Chậc, còn nhiều thứ khác định viết nhưng lại thôi, sẽ giữ lại cho riêng mình những dự định kế hoạch sắp đến. NGười nào biết hẳn cũng biết rồi, chưa biết cũng kịp đoán ra :) Nỗi buồn đang dần đi qua để cho niềm vui sẽ đến…

 Ba ạ, con tin rằng mình đang đi đúng đường. Một mùa xuân nữa đang đến đấy thôi..

  1. 292bme posted this