Travel, photos & writing

happiness is a journey...

  • 29th September
    2010
  • 29

Đột nhiên nhớ lại vẻ mặt của người đã gặp ở quán cà phê hôm đó, thấy hết sức xa lạ. Mình thậm chí không thèm nhìn, chỉ đáp lại một cách ơ hờ. Nghĩ lại nhẽ ra mình phải bắc ghế ngồi cạnh. Và nói chuyện này nọ. (Giả vờ thôi)

Ừ, mà kể ra mình vốn không có bản lĩnh đó.

Thỉnh thoảng nghĩ, tại sao một người từng gần gũi đến như vậy, từng cùng mình trải qua những năm tháng đẹp đẽ tuyệt vời đến như vậy lại có ngày trở nên xa lạ đến mức này. Nghĩ đến chẳng còn chút cảm giác gì ngoài một cảm giác giễu cợt chẳng rõ vì sao.

Dẫu sao thì cũng chẳng phung phí thêm giây phút nào cho con người này nữa. Người mình từng yêu và kẻ hiện tại, vốn chẳng thể lắp cho khớp được.