Trưa nay, chạy về nhà cúng 21 ngày của Ba. Vẫn như thế, ba mẹ con, hôm nay có thêm cô Sáu. Mẹ thỉnh thoảng nói, mất sớm, trẻ, chưa có nhiều con cháu, nhiều khi cũng thấy cô quạnh nhỉ. Mình chẳng nói gì.
Sau ba tuần, về cơ bản, đã bắt đầu yên ả trở lại. Hôm nào thắp nhang cũng nhìn ảnh Ba thật lâu, nhưng không khóc nữa. Mọi ý nghĩ về Ba đều tạm xếp lại, để cho mọi thứ qua đi. Thầy dặn mà mình cũng đọc trong sách, càng khóc lóc , níu kéo, càng vật vã chỉ khổ mình và cả người đã khuất thôi. Làm sao không buồn phiền được, nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Mình biết mẹ buồn nhiều, mẹ hay nghĩ ngợi và nhớ Ba rất nhiều nhưng mình cũng chẳng biết phải an ủi thế nào. Cảm thấy thật xáo rỗng. Chỉ nói với mẹ, mẹ đừng nói Tội nghiệp Ba, khổ Ba lắm. Hãy để Ba an lòng vì thấy ba mẹ con sống khoẻ mạnh và vui vẻ. Cuộc sống còn dài lắm, 5 năm, 10 năm, 20 năm nữa chẳng biết chừng.
Thi thoảng những suy nghĩ về Ba chạy ngang đầu lại thấy mình có thể oà khóc ngay được nhưng lại tự nói, phấn chấn lên.
Hôm kia nằm ngủ mơ thấy Ba, sướng phát điên, kiểu lúc mình chạy phía sau xe Ba, rồi vào thấy Ba, cứ mừng mừng rỡ rỡ ào vào, Ba ơi Ba ơi, con nè.. Vậy đó. Mà rõ ràng trong mơ mình vẫn biết, đó là Ba “về” đó… :) Hihi, kể thế cũng sướng nhất nhà rồi.
*
Bữa nọ, nhận một cuộc điện thoại xong mình đơ đơ. Cứ dạ dạ, vâng vâng nhạt cả miệng, chả biết nói gì. Cơ bản thì nghe một hồi, mình cảm thấy vừa buồn vừa sốc. Xong, đặt điện thoại xuống, nhắn tin cho Anh và bạn. Anh dùng đúng cái tên quyển sách của Bọ mình đang đọc để bảo, Chuyện đời vớ vẩn ý mà. Bạn cũng nhắn lại. Haiiz. Nói chung là mình cũng chẳng biết phải diễn đạt thế nào cái cảm giác đó.
Xong mình nghĩ, tiên trách kỷ hậu trách nhân. Phải mà suốt thời gian qua, mình vẫn năng thăm hỏi thì có khi lại không thế này nhưng mà mình nghĩ, cứ phải để yên một thời gian để tránh bất tiện cho cả hai bên. Nhưng có khi, hơi bị lâu quá rồi :)
Và cả cái bạn gì nữa. Qua chuyện Ba mình lần này, mình rất muốn nói như Bạn nói, từ nay mày chỉ là bạn bình thường của tao. (Mà với tao thì bạn bình thường nghĩa là out of my life) Xong nghĩ cũng chả để làm gì.
Nhiều ngày, mình cứ nghĩ nghĩ, sao lại như thế nhỉ? Mình chẳng biết. Chẳng lẽ người ta bận rộn đến mức như thế sao?! Một câu nói, một cái sms dẫu có là khách sáo là lập khuôn mất nhiều thời gian đến chừng đó cơ à, khi mà họ vẫn có tỷ tỷ thời gian để lượn fb, tán hươu tán vượn.
Mình chẳng bao giờ đòi hỏi sự quan tâm của người khác cho 100% những gì xảy ra với mình bởi vì mình với người khác mà nói cũng là anh sống cuộc đời của anh, tôi sống cuộc đời của tôi nhưng mình nghĩ, bất kỳ khi nào thấy một người sắp ngã/ngã, mình nhất định sẽ chìa tay ra trong khả năng của mình. Bởi vì con người và con người, đôi khi chỉ cần những an ủi như thế thôi. Huống chi là giữa hai người tối thiểu cũng là bạn-bè.
Sau một thời gian gấm nhấm nỗi buồn mình tự hiểu ra rằng, chả phải người ta bận rộn mà là chỉ là người ta chẳng có thời gian dành cho mình đó thôi.
Hiểu ra như thế nên mình hết cả buồn.
*
Nhân gian, gặp gỡ nhau đã là hạnh phúc rồi.