everything has its moment
thì sau đó là chấm hết?
Vào YM, thấy một người bạn treo status “Rồi điều đó cũng qua đi” - ngồi nhìn YM rõ lâu rồi lặng lẽ sign out. Nếu mọi điều rồi cũng qua đi thì phải chăng là cũng chẳng nên lưu giữ bất kỳ điều gì? Lẩn thẩn rồi.
Hôm nọ người này hỏi, Du có sợ gần mình quá không vậy ? Đáp: Không. Chỉ sợ là khi bạn cần thì mình không hay.
Và rồi cái cảm giác ‘không sợ’ đó cũng qua đi. Hình như vậy. Mình đang sợ chết đi được cái cảm giác để chính cái người này quá gần mình mà không biết (và hình như cũng không muốn) di dời bạn ấy đi ra xa. Buồn cười nhỉ?
Lại post tiếp một đoạn thơ của người bạn này
nắng không về qua phố hôm nay
trời buồn tủi lệ trào chực khóc
rồi vỡ òa hóa giọt mưa bay…
giá mà em biết được
mưa không còn dịu ngọt như xưa
và khi tạnh cũng không còn thấy
ánh cầu vồng vơ vẩn đón đưa…
giá mà em biết được
gió thôi cười sau mỗi ban mai
chỉ còn bụi nhập nhòe trong mắt
cùng yêu thương chết dưới gót hài…