Trần Lê Quỳnh.
1 giờ trưa CN, sau một buổi sáng tất bật và buồn vui lẫn lộn, ngồi nghe Đức Tuấn hát nhạc Trần Lê Quỳnh, cảm giác thật dễ chịu. Mình vẫn luôn yêu những giai điệu của TLQ, ngôn từ đẹp đẽ, chau chuốt mà vẫn dịu dàng, không hào nhoáng, không phô trương nên thật chân thành và dễ đi vào lòng người…
Qua giọng hát của Đức Tuấn, những câu chuyện hiện ra rất quen, rất gần, rất thật, nghe thiết tha mà không bi luỵ, không “sến súa” như nhiều bài hát nhan nhản trên web bây giờ…
Nếu anh gặp em từ đầu, có lẽ đã không ai qua bể dâu
Nếu anh được sống từ đầu, vẫn muốn bên em như thời thơ ấu
Nếu mai rời xa nhìn lại, trong giấc mơ anh, em sẽ hiện ra
Như tuyết mùa hè rạng ngời trong màu áo trắng phau.
Hẳn là mỗi người đều đã từng ước ao, từng “giá như”, từng “nếu” rất nhiều điều - nhưng cuộc sống vốn là như thế, biết bao nhiêu điều qua đi không trở lại bao giờ.
...Dường như là như thế em không trở lại
Mãi mãi là như thế anh không trẻ lại…”
Mỗi lần nghe nhạc Trần Lê Quỳnh, lại thấy như đang ngồi cạnh một người bạn lâu ngày không gặp. Thấy được vỗ về, tỉ tê và được xoa dịu… Thấy ta ở đâu đó trong những câu chuyện Trần Lê Quỳnh đang kể, đang hoài niệm…
“Khoảnh khắc hạnh phúc phôi pha rất mau Nỗi đau tình yêu suốt đời in dấu, có thể ngày mai anh sẽ bắt đầu một cuộc sống đẹp hơn. Và tin rồi đây điều gì cũng qua, ký ức ngày xưa sẽ thành xa quá.”
Đã từng rất thích Chân tình, thích đến độ mỗi lần di karaoke lại bắt người ta hát cho mình nghe. Để mà trôi đi trong ca từ ngọt ngào “Những con đường anh đi rồi cũng đưa anh về bên em…” Và để rồi khi người ta quay lưng, mất một thời gian dài, chẳng bao giờ dám nghe lại Chân tình bởi chân tình cuối cùng cũng bỏ đi mất còn đâu? Ừ, hình như cuộc đời bao nhiêu bể dâu, thăng trầm này “thênh thang như một nơi tạm“ và tình yêu có phải chăng “như những ngôi sao không chạm tới”.
Niềm tin cũ chẳng còn với con, kỷ niệm xưa nay mất còn nhiều khi cố quên độ lượng, lòng thôi không mang vết thương.
Bao lần, đa đoan, nghĩ ngợi, đòi hỏi cuộc đời này tại sao không như thế này thế khác, cứ mãi đi tìm những điều đôi khi vô vọng mà không chịu dừng chân lại để rồi một hôm, trở về nhà, ngồi cạnh mẹ khi vai bà rung lên..khi ấy sực tỉnh
Nhớ ban mai nao mẹ vẫn trẻ, tay cầm tay con bước vào đời, là hạnh phúc cho con nương nhờ. Vào giây phút ấy con quên tất cả, và nhiều niềm riêng thôi cũng lùi xa. Dù tháng năm qua gắng sống xứng đáng với tình yêu của mẹ.
Giờ lại thỉnh thoảng nghe Chân tình, và cả Cô gái đến từ hôm qua .. và biết rằng
…Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài
Nhưng thôi không còn buồn nữa, thôi không quẩn quanh trong nỗi buồn nữa…Kỷ niệm cũ xếp lại trong ngăn tủ, thi thoảng lật giở ra như xem một quyển album cũ, thấy mình từng cười, từng hạnh phúc đến thế…Những kỷ niệm chưa khi nào hết rực rỡ nên nỗi buồn rồi cũng đẹp hệt một giấc mơ..
Mãi sau này nỗi buồn cũng phôi pha, con đường cũ ta ngang qua không nhận ra.. và em mãi là hai mươi mùa xuân…
Không cần ước ao sống thêm lần nữa bởi những năm tháng này, thi thoảng vẫn không thể sống sao cho đủ… Nhưng mà vẫn thấy mình biết ơn, biết ơn cuộc đời, biết ơn Người, biết ơn những trải nghiệm, biết ơn vì đã được sinh ra trên đời, dưới bầu trời xanh ngắt, được biết mưa là gì, biết nắng là gì, biết yêu thương, biết thứ tha, biết cả đớn đau…
Cuộc sống đôi khi buồn tênh, năm tháng vụt qua không là cổ tích
Tình yêu đôi khi lìa xa, tích tắc thời gian quá mỏng manh
Nhưng làm sao có thể quên giây phút được Cha công kênh trên vai
Những con đường mang tên khát vọng mở những tương lai, bắt đầu từ những ô cửa xanh.
Nhưng dẫu cho đường còn dài, còn dài, đôi khi mệt mỏi đến mức không thể gượng dậy, đôi khi đớn đau đến mất cảm giác, đôi khi phải bon chen, phải tranh đấu, chỉ là…
Và anh xin chúc cho em luôn luôn
Giữ mãi con tim chân thành tha thiết