Ô hay!
Sài Gòn vẫn những sáng trong trẻo và rất yên
Chim vẫn hót trên cành, những giai điệu trong vắt
Ta vẫn hay kể, chuyện chứng khoán, giá vàng lên lên xuống xuống.
Trong bữa sáng của ba.
Và trong cả ngày của ta. Tại Sở.
Công ăn việc làm. Lương bổng.
Chưa bao giờ là nỗi lo trong mắt mẹ.
Dẫu vẫn là đề tài trong bữa trưa của bạn. Và ta.
Ờ thì, phố vẫn đông, người vẫn đầy, đường xa cũng chẳng ngại
Ờ thì, vẫn bạn bạn, ta ta, vẫn ngươi này, người kia, người nọ
Vẫn là ta đang sống những ngày tuyệt diệu nhất
Vẫn là bạn đang trải nghiệm những ngày thật dầy
Là những chuyến đi tới cùng trời cuối đất
Lên Sa Pa mờ sương, về Cà Mau đất mũi
Là Hội An, Đà Nẵng, Đà Lạt, Dak Nông, Phú Quốc… dài mãi
Email gửi về đong những nhớ thương
Viết rất vội giữa những chuyến xe không nghỉ
Vẫn là những năm tháng không bao giờ có thể quên
Nên cứ ngỡ nụ cười kia chẳng bao giờ tắt!
Vậy mà ô hay,
Chỉ một người lướt ngang qua trong chiều nắng đã nhạt
Mưa lất phất bay nghiên khi ta chưa kịp khoác áo thêm
Mà hình như là mưa rơi vào khoé mắt
Nên nước mắt bỗng chảy ra …
Ô hay, nỗi buồn không thẳm mà dài lâu…
-
29z liked this
-
orangechocolate liked this
-
292bme posted this