November 2011
3 posts
24.11
Đã rất lâu không viết gì và cũng chẳng biết viết gì…
Cuộc sống đã dần quay lại quỹ đạo cũ, quỹ đạo của những ngày rất xa, chỉ là có một khoảng trống không bao giờ còn có thể lắp đầy. Đôi khi nhớ về Ba, chỉ còn nghe trong lòng nhói một cái. Tự nhủ lòng không được buồn hay khóc nữa nên lắc đầu một cái, lại bình thản như không.
Mỗi sáng mình đều gắng dậy sớm một chút, tập vài động...
Chim bằng ngoan của em ơi
Đêm nay ngon ngủ, sáng mai lên đường
Em ngồi nhìn...
– Lý Phương Liên
cuộc đời thật êm đềm...
Ban ngày đi làm, tối về học TA với Anh.
Thi thoảng nhớ Ba nhưng không còn khóc nữa. Mẹ nói Ba đã về trời, mình cũng hy vọng như vậy cho dù nếu Ba về trời nghĩa là Ba đã rũ bỏ trần gian, từ bỏ mọi thứ, cho dù thi thoảng nghĩ là Ba đã không còn nữa mình vẫn thấy không-thể-tin được.
Dạo này tuần nào cũng tranh thủ về thăm nội, vì biết, chẳng còn được lâu. Mỗi lần về lại thấy thương Nội đến rơi nước...